Khi còn cách bang Lửa Cháy một đoạn, Tiểu Tinh Nhi dừng lại. Tô Ngọc nhảy xuống khỏi lưng nó, mấy chiếc xe đi sau cũng dừng lại theo.
Đêm Tu xuống xe nhìn Tô Ngọc: “Cô ở lại đây đi, chúng tôi sẽ bắt sống Liệt Hổ cho cô.”
Tô Ngọc cũng tự biết lượng sức mình, tự nhiên sẽ không đi xem náo nhiệt. “Được. Cố Nguyên, anh ở lại đây hay đi cùng bọn họ?”
“Đi cùng.” Vừa hay đã lâu không động tay chân.
“Vậy tôi để Tiểu Nhu Mễ lại. T.ử Lưu Ly mày cũng đi cùng đi, nhớ bảo vệ tốt Tiểu Tinh Nhi và Tiểu Nguyệt Nha.” Tô Ngọc nhíu đôi mày thanh tú. Mưa b.o.m bão đạn thế này, hình thể to lớn quá thật không phải chuyện tốt. “Hay là đừng đi nữa.”
“Ngao...” Tiểu Tinh Nhi cọ cọ vào người Tô Ngọc. Chúng nó nhất định phải đi, không chỉ vì những kẻ kia dám đ.á.n.h chủ ý lên chúng, mà còn vì chúng cần sự rèn luyện như vậy.
T.ử Lưu Ly từ tay Tô Ngọc nhảy lên đầu Tiểu Tinh Nhi. Tô Ngọc hiểu ánh mắt của chúng, cô biết chúng nhất định sẽ trở về, đành lặng lẽ ôm chúng một lúc.
“Nhất định phải an toàn trở về đấy.” Tô Ngọc rầu rĩ nói.
Tô Ngọc ôm Tiểu Nhu Mễ, nhìn bóng dáng chúng đi xa mà thầm lo lắng: “Ông trời phù hộ, chúng nó nhất định phải an toàn trở về.”
“Meo meo...” Tiểu Nhu Mễ l.i.ế.m mặt Tô Ngọc. Tiểu Tinh Nhi chúng nó lợi hại lắm, mấy tên người này không phải đối thủ đâu.
Trên tòa nhà cao tầng, Mục Khải Chiến cầm kính viễn vọng, nhìn thấy một sói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5243953/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.