“Này... này... Ngọc nha đầu, con rắn này...” Ngón tay Tô Mộc run run, sao màu sắc con rắn này nhìn quen mắt thế nhỉ? “Chú Ba, nếu không có gì bất ngờ thì Tướng Quân chính là con rắn trong truyền thuyết của thôn mình đấy ạ.”
Tô Mộc trợn tròn mắt. Bộ da rắn năm đó đâu có to thế này, con rắn này lớn nhanh đến mức nào vậy?
“Ngọc nha đầu à, cháu không sợ sao?” Tô Mộc nuốt nước bọt, ông nhìn thôi mà chân đã muốn nhũn ra rồi!
Nhìn sang bên kia, mấy ông lão khác đều đã trốn ra sau lưng Mục Tri Lăng và Mạc Vũ. Haizz, người trẻ bây giờ gan ngày càng to thật.
“Không sợ ạ.” Cúi người bế hai chú gấu trúc nhỏ bị Tiểu Nặc Nặc và Đường Mặc ‘bỏ rơi’ lên an ủi, Tô Ngọc cười ấn nhẹ vào mũi chúng.
Tô Mộc không nói gì thêm, chỉ cảm thán Tô Ngọc đúng là người trong truyền thuyết, đến con rắn to thế này cũng thu phục được.
————
Tại bang Lửa Cháy, Âu Thần Phàm mặt mày âm trầm nhìn Liệt Hổ: “Rốt cuộc chuyện là thế nào? Tại sao đang yên đang lành lại biến thành thế này? Những việc ngu xuẩn hai tên kia làm đều bị phanh phui hết, thú cưng trong tay Tô Ngọc cứ thế mà vuột mất sao?”
Sắc mặt Liệt Hổ cũng chẳng khá hơn. Em trai hắn bị bắt vào đồn cảnh sát, lần này phải tốn không ít tiền mới cứu ra được, kết quả tên Âu Thần Phàm này lại đến đây trách móc. Mẹ kiếp, nếu không phải tình thế bang Lửa Cháy đang căng thẳng thì hắn đã sớm trở mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5243948/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.