Cố Hiên trợn to mắt, ngay sau đó xua tay lia lịa: “Anh... còn có thể làm thế sao? Em không làm đâu, nhỡ đâu Hoa lão đại biết được sẽ xử đẹp em mất.”
Đôi mắt đen láy của Cố Nguyên nhìn chằm chằm hắn: “Hoặc là bây giờ anh xử đẹp chú, hoặc là dẫn đường.”
Cố Hiên tê cả da đầu, trong lòng đã khóc thành sông. Tại sao, tại sao hôm nay hắn lại xui xẻo thế này, chẳng lẽ lúc ra cửa không xem hoàng lịch? Dẫn Cố Nguyên đến trước phòng Hoa Tuân, Cố Hiên giãy giụa lần cuối: “Ca, sao anh không sang phòng Mục Khải Nguyệt ấy!”
Cố Nguyên liếc hắn một cái: “Mục Khải Chiến sẽ phá cửa, đến lúc đó ai cũng đừng hòng ngủ. Ít nhất tên Hoa Tuân này vũ lực chưa mạnh đến mức đó.” Nói xong “rầm” một tiếng đóng cửa lại.
Cố Hiên xoa cái mũi suýt bị đập trúng, oán hận nhìn chằm chằm cánh cửa đã bị khóa trái: “Ha hả, Hoa lão đại sẽ không phá cửa nhưng hắn sẽ phá nát em trai anh đấy. Không phải ruột thịt cũng đừng hố em trai thế chứ.”
Cố Hiên trực tiếp trở về phòng ngủ, hắn hiện tại không dám xuống dưới, nếu bị Hoa lão đại biết thì hôm nay cũng đừng hòng ngủ. Hắn lấy điện thoại nhắn tin cho Caesar.
Chẳng bao lâu sau Caesar mò lên. Cố Hiên một tay kéo hắn vào phòng rồi đóng cửa khóa chốt, động tác liền mạch lưu loát.
“Cậu làm gì thế? Anh còn muốn xuống ăn trái cây, quả đó ngon lắm, lát nữa bị ăn hết mất.” Caesar vẻ mặt bất mãn nhìn hắn.
“Ha hả, anh đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5243938/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.