“Sếp... sếp hôm nay uống lộn t.h.u.ố.c à?” Trong lúc hoảng sợ, Ngô Hạo buột miệng nói ra suy nghĩ trong lòng.
Đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Mục Khải Chiến, Ngô Hạo vội bịt miệng lại. Má ơi, vẫn là sếp cũ, chỉ là tại sao lại thế này? Mục Khải Nguyệt bĩu môi đẩy tay Mục Khải Chiến ra, đầu dụi vào cổ Tô Ngọc, hắn không thích ai chạm vào mình ngoài Ngọc Ngọc.
Mục Khải Chiến cũng không giận, ngược lại cảm thấy Mục Khải Nguyệt như vậy càng đáng yêu, hắn cười thấp một tiếng: “Anh mang quà cho em này, muốn không?”
“Không cần.” Vùi mặt vào cổ Tô Ngọc, Mục Khải Nguyệt nói nhỏ, nhưng đôi mắt lại lén nhìn Mục Khải Chiến.
Tô Ngọc xoa đầu hắn: “Anh trai mang quà gì cho em xem thử đi.” Ha hả, Thỏ Trắng nhỏ nhà cô còn học được thói kiêu ngạo nữa cơ đấy.
Mục Khải Chiến nhướng mày. Tiếng “anh trai” này nghe thật xuôi tai, hắn thích. Em trai thích cô gái gọi mình là anh trai, vậy khoảng cách em trai gọi mình là anh trai cũng không còn xa nữa.
“Đưa đây.” Xoay người lại khôi phục vẻ mặt không cảm xúc, Mục Khải Chiến đưa tay về phía Ngô Hạo.
“À, đây.” Ngô Hạo vẫn còn hoảng hốt, hắn cứ mãi đ.á.n.h giá Mục Khải Nguyệt, lúc này mới kinh hoàng phát hiện người đàn ông kia cư nhiên có nét giống sếp mình. Nghĩ đến chuyện sếp hỏi về em trai trong văn phòng... Không thể nào!
Đường Mặc lại ôm Tiểu Nặc Nặc chạy ra sau lưng Tô Ngọc, bởi vì Caesar và Lị La cứ quấy rầy Tiểu Nặc Nặc nhà cậu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5243936/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.