Sân bay thành phố J, hai nhóm người của Mục Khải Chiến và Cố Nguyên vừa xuống máy bay đã có cảm giác như hạc giữa bầy gà. Nhan sắc đỉnh cao và khí chất khác biệt khiến họ lập tức trở thành đối tượng bàn tán của các cô gái xung quanh, còn cánh con trai thì trộm nhìn Lị La - ngự tỷ với dáng người ma quỷ.
“Mục Khải Chiến.” “Cố Nguyên.”
Tên của đối phương được thốt ra từ miệng hai người mà không mang theo cảm xúc gì. Hai người hoạt động ở hai lĩnh vực khác nhau, theo lý thuyết sẽ không có giao thiệp gì, sự thật cũng đúng là như thế. Tuy nhiên cùng là nhân vật phong vân của thành phố J, cho dù không có giao thoa nhưng vẫn có sự hiểu biết về đối phương.
“Thật trùng hợp nhỉ! Không ngờ Trung tướng Mục chỉ biết vùi đầu vào công việc cũng lại tới nơi này.” Cố Nguyên nghĩ thầm tên Mục Khải Chiến này nếu cậu không mở lời thì hắn tuyệt đối sẽ không chào hỏi một tiếng, làm người ta hận đến ngứa răng.
“Là trùng hợp.” Mục Khải Chiến mặt không cảm xúc gật đầu, sau đó dẫn đầu bước đi: “Tạm biệt.”
Lị La mắt hình trái tim nhìn bóng lưng tiêu sái của Mục Khải Chiến: “Ngầu quá! Cố, đây là một trong những Thái t.ử của thành phố J các cậu - Mục Khải Chiến sao? Không ngờ lại có người còn lạnh lùng hơn cả cậu! Nhưng mà đẹp trai quá đi!”
“Được rồi cái bà chị mê trai này, tôi sắp mệt c.h.ế.t rồi, mau cầm đồ của chị đi!” Caesar kéo lê hai cái vali to một cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5243934/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.