“Ha ha ha... Đại Bạch Thỏ cậu thật tài tình, vịt? Không được, tớ phải cười cho đã cái đã.” Lý Tiểu Huyên gục vào người Cao Uyển Tình cười đến chảy cả nước mắt.
Cao Uyển Tình nhìn thấy sắc mặt Hoa Tuân càng ngày càng nguy hiểm, cô lo lắng vỗ vỗ Lý Tiểu Huyên: “Đừng cười nữa, này cậu...”
Hoa Tuân nhìn Lý Tiểu Huyên đầy nguy hiểm, ngay sau đó hắn đột nhiên cười, hơn nữa cười rất đẹp. Nhóm Hoắc Vũ nhìn thấy nụ cười này thì run rẩy.
Chỉ thấy hắn ưu nhã ngoáy tai: “Ở đâu ra con gà rừng thế này? Bữa sáng muốn ăn gì? Hay là gà rừng hầm măng đi, vẫn còn tươi đấy?” Câu cuối cùng ngữ điệu lên cao như đang dò hỏi, lại làm Lý Tiểu Huyên đen mặt. Anh mới là gà rừng, cả nhà anh đều là gà rừng!
“Được rồi, anh là ai?” Tô Ngọc nhìn thẳng vào Hoa Tuân.
“Tiểu bảo bối muốn biết sao? Em lại đây tôi sẽ nói cho em biết, thế nào?” Hoa Tuân nhướng mày, ngoắc ngoắc ngón tay với Tô Ngọc.
Cố Hiên chân đều mềm nhũn: “Ca, anh đừng có tìm đường c.h.ế.t mà!”
Nhưng Tô Ngọc lại đột nhiên cười: “Được thôi.” Sau đó cô đặt Tráng Tráng và Cuồn Cuộn trong lòng xuống đất, vỗ vỗ tay Mục Khải Nguyệt rồi đi qua.
“Nói đi.” Tô Ngọc ung dung nhìn hắn.
Hoa Tuân nhìn người phụ nữ đi đến bên cạnh mình, đột nhiên cúi người đè xuống. Nhưng Tô Ngọc vẫn luôn đề phòng hắn, thấy động tác của hắn, đầu gối cô lập tức thúc mạnh về phía hắn. Hoa Tuân phản ứng cực nhanh né sang một bên, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5243916/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.