“Được được được!” Đối với chuyện này bọn họ giơ hai tay tán thành, chép chép miệng, hương thơm dai dẳng kia vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi, thật khiến người ta dư vị vô cùng.
“Em có muốn góp vốn không?” Giọng nói thanh lãnh truyền đến. Tô Ngọc nhìn về phía Hoa Tuân: “Em sao? Thôi bỏ đi, em không muốn quản lý công ty gì đâu, quản lý tốt mọi thứ trong nhà là được rồi. Lại không phải thiếu ăn thiếu mặc, kiếm nhiều tiền như vậy làm gì! Phiền phức.” Hơn nữa, cô trồng mấy loại rau quả kia mỗi năm đều mang lại rất nhiều thu nhập, huống chi còn có rượu nữa.
Những người khác cạn lời. Đều là người ta chê kiếm tiền không đủ, cô thì ngược đời chê tiền quá nhiều. Nhưng nghĩ lại cũng đúng, đồ trong nhà cô nương này tùy tiện lấy ra mấy thứ đều có thể bán được khối tiền.
Sau khi bàn bạc sơ bộ, Hoa Tuân quyết định đồng ý điều kiện của Tô Ngọc. Nếu không đồng ý thì hắn quá ngốc rồi. Cuối cùng Tô Ngọc không tham gia vào chuyện này nữa, dù sao cô chỉ cần cung cấp rượu và hoa quả sau này là được, còn lại để bọn họ tự lên kế hoạch.
Hai chiếc bánh bao nhỏ dựa vào người Tô Ngọc bắt đầu ngáp. Tô Ngọc xoa đầu hai đứa nhỏ: “Muốn ngủ thì đi ngủ đi, trẻ con không được thức khuya.”
“Vâng, chúc chị ngủ ngon.” Tiểu Nặc Nặc nói mơ hồ, sau đó hôn lên má Tô Ngọc một cái. Tô Ngọc cũng hôn lại bé: “Tiểu Nặc Nặc ngủ ngon.” Sau đó dưới ánh mắt mong chờ của Đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5243914/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.