"Không cần, muốn tìm Ngọc Ngọc ~" Mục Khải Nguyệt không thèm để ý đến cô, tiếp tục đi ra ngoài. Chân anh khỏi rồi, anh muốn nói với Ngọc Ngọc là sau này đi đâu cũng không được bỏ anh lại nữa.
"Này anh..." Cao Uyển Tình bó tay. Tên này tuy ngốc nhưng tính tình lại bướng bỉnh vô cùng, hơn nữa chỉ nghe lời mỗi mình Tô Ngọc, người khác nói gì cũng bỏ ngoài tai. Hai đứa nhỏ thấy thế cũng chạy theo ra ngoài.
"Ngọc Ngọc ~" Nhóm Tô Ngọc vừa đi tới cổng đã nghe thấy tiếng Mục Khải Nguyệt gọi, quả nhiên thấy anh đi dép lê, ôm hai con chồn nhỏ bước nhanh ra.
"Ngọc Ngọc anh nhớ em lắm ~" Mục Khải Nguyệt nhét cái rổ vào lòng Hoa Tuân rồi ôm chầm lấy Tô Ngọc tủi thân nói.
"Được rồi, em về rồi đây mà? Chân anh còn đau không? Sao lại chạy ra đây?" Vỗ nhẹ lưng anh, Tô Ngọc nhìn xuống chân anh.
Mục Khải Nguyệt cười gật đầu: "Khỏi rồi, sau này Ngọc Ngọc phải mang anh theo đấy." Mục Khải Nguyệt ôm cô làm nũng.
"Được, mang anh theo." Cô nhéo mũi anh.
Bà Mục khi nghe thấy giọng nói thì người đã cứng đờ lại. Chờ Mục Khải Nguyệt bước ra, bà tham lam nhìn ngắm anh, đứa cháu trai số khổ của bà, mắt bà bắt đầu nhòe đi.
Bà run rẩy đi đến trước mặt họ, đưa tay muốn sờ anh. Mục Tri Lăng vẫn luôn ở bên cạnh, mắt ông cũng đỏ hoe, nhìn Mục Khải Nguyệt với tâm trạng phức tạp.
"Cháu ngoan, Khải Nguyệt... Bà nội cuối cùng cũng tìm được cháu rồi... Hu hu hu, tìm được rồi..."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5243909/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.