Đường Mặc nhìn trời, hình như không còn sớm nữa, bèn chạy lại dém chăn cho Tiểu Nặc Nặc, rồi leo xuống xỏ đôi dép lê hình gấu con đáng yêu mà Tô Ngọc mua cho. Thật ra cậu thấy hơi chê, trẻ con quá đi mất, nhưng thấy Tiểu Nặc Nặc thích nên cậu không nói gì.
Lại túm bộ pijama gấu nhỏ màu xám trên người mình thở dài, sao toàn đồ lông lá thế này, mặc vào trông ngốc nghếch quá, nhưng Tiểu Nặc Nặc mặc vào đúng là giống một chú gấu con mũm mĩm, đáng yêu cực kỳ.
Cậu thay một bộ đồ thể thao thoải mái rồi lạch bạch chạy ra ngoài, thấy Tô Ngọc đang bận rộn trong bếp liền đi vào, mắt trông mong nhìn cô.
"Sao thế Đường Mặc? Sao dậy sớm vậy, trẻ con phải ngủ nhiều mới cao lớn được chứ." Tô Ngọc nhìn cậu bé nói.
"Chị ơi, có gì em giúp được không ạ?" Cậu bé mong chờ nhìn cô.
Tô Ngọc vốn định bảo không cần, nhưng nhìn ánh mắt cậu bé liền đổi ý, bưng một chậu nước đặt xuống bệ bếp, sau đó đưa cho cậu một cây cải thảo: "Tiểu Đường Mặc ngoan lắm, em giúp chị rửa cây cải thảo này đi."
"Vâng ạ." Mắt Đường Mặc sáng lên, vui vẻ ôm cây cải thảo ngồi xổm xuống đất bắt đầu rửa nghiêm túc.
Tô Ngọc nhìn cậu bé thầm thở dài trong lòng, xem ra muốn Đường Mặc coi nơi này là nhà mình thì cần phải có thời gian để thích nghi, thôi thì... cứ từ từ vậy.
Thành phố S, Caesar nằm dài trên bàn làm việc, ngón tay chán nản xoay b.út. Hắn liếc nhìn Cố Nguyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5242164/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.