Mục Khải Nguyệt vô tội chớp mắt, anh cũng không biết nha.
Tô Ngọc đỡ trán, vươn ngón tay dí vào trán anh.
"Để tôi." Lúc này Mục Khải Chiến bước tới, ánh mắt anh nhìn Mục Khải Nguyệt có chút phức tạp, nắm tay siết c.h.ặ.t hơi run rẩy.
"Vậy cảm ơn anh." Tô Ngọc nhìn anh. Hiện tại cô vẫn chưa nhìn rõ biểu cảm của Mục Khải Chiến. Lúc nghe tên anh, cô cảm giác trên đời có những chuyện trùng hợp đến khó tin, không biết có phải như cô nghĩ không, hay thực sự chỉ là trùng hợp, tất cả đợi anh rửa mặt sạch sẽ rồi tính.
Mục Khải Chiến tiến lên bế bổng Mục Khải Nguyệt theo kiểu công chúa. Mục Khải Nguyệt kinh hô một tiếng, đôi mắt nai con hoảng hốt nhìn Tô Ngọc: "Ngọc Ngọc."
"Đừng sợ, chân anh không đi được, để anh này bế một chút." Tô Ngọc vén tóc mái cho anh.
"Vâng." Mục Khải Nguyệt gật đầu, sợ hãi liếc nhìn Mục Khải Chiến một cái rồi như chú thỏ con bị kinh động vội vàng dời tầm mắt đi.
Lòng Mục Khải Chiến nhói đau, hốc mắt hơi đỏ, tay ôm Mục Khải Nguyệt run run. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao em ấy lại thành ra như vậy? Mẹ... đang ở đâu? Không sai, ngay cái nhìn đầu tiên thấy Mục Khải Nguyệt anh đã biết đó là em trai mình. Sự liên kết huyết thống khiến anh muốn bỏ qua cũng không được. Chuyện này rốt cuộc là sao, em trai anh tại sao lại trở nên ngốc nghếch thế này? Nếu em trai được sinh ra thì năm đó mẹ chắc chắn còn sống, tại sao bà không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5241858/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.