"Dạ ngoan, em còn có anh mà, sau này anh sẽ ở bên cạnh em được không? Ba mẹ không có rời bỏ Dạ đâu, họ biến thành ngôi sao trên trời dõi theo Tiểu Nặc Nặc đấy! Tiểu Nặc Nặc đừng làm họ buồn nhé." Đường Mặc nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi bé.
"Thật... sao ạ? Ợ... Ba... mẹ... không... không rời bỏ Dạ, anh... anh cũng sẽ luôn... luôn ở bên Dạ đúng không?" Tiểu Nặc Nặc dùng bàn tay nhỏ xíu dụi nước mắt, ngắt quãng hỏi.
"Thật mà, không tin em hỏi chú này xem." Đường Mặc đặt bé xuống đất, ngồi xổm xuống lau nước mắt trên khuôn mặt nhỏ nhắn cho bé.
"Chú ơi?" Tiểu Nặc Nặc quay người mong chờ nhìn Ngô Hạo, đôi mắt xanh biếc không chút tạp chất ầng ậng nước, đẹp đến nao lòng, khiến người ta không nỡ làm tổn thương bé.
"Đúng đúng đúng, anh cháu nói không sai đâu." Ngô Hạo gật đầu lia lịa.
Tiểu Nặc Nặc lập tức nhoẻn miệng cười. Tuy rằng mặt mũi lấm lem, nhưng khuôn mặt đáng yêu vẫn không thay đổi, khóe miệng lộ ra hai lúm đồng tiền và hai chiếc răng khểnh trông cực kỳ dễ thương.
"Sao thế, hai đứa nhóc này sao lại ra đây?" Tào Hổ vỗ vai Ngô Hạo một cái.
Ngô Hạo lảo đảo, nhe răng trợn mắt hất tay Tào Hổ ra, cái tên trâu bò này: "Nhẹ tay chút thì c.h.ế.t à?" Anh xoa bả vai bị Tào Hổ vỗ đau điếng, trừng mắt nhìn hắn.
"Hì hì, quen tay ấy mà, với lại cậu là đàn ông con trai, sao có tí lực đấy mà cũng không chịu nổi, cứ như đàn bà ấy." Tào Hổ nhe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5241853/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.