Lý Tiểu Huyên vốn tưởng cô cử động là bị mình đ.á.n.h thức, đang định đắc ý khoe khoang một phen, nhưng nhìn thấy cô cư nhiên chỉ trở mình ngủ tiếp, tức giận đến mức cả người run lên: "Con nha đầu thối kia mau dậy cho bà, bằng không bà đem Tiểu Bạch Thỏ nhà mày lôi ra bán hoặc là giấu đi, tóm lại đời này mày đừng hòng nhìn thấy cậu ta..." Cô nàng thở phì phò gào loạn lên một hồi.
Không nghĩ tới giống như lại có tác dụng, chỉ thấy Tô Ngọc nhíu nhíu mày, dần dần mở mắt, thầm nghĩ kẻ nào to gan lớn mật dám mua bán Tiểu Bạch Thỏ nhà cô, đây là mọc mấy cái đầu hả? Vừa mở mắt ra liền đối diện với cái mặt ngựa dài ngoằng của ngựa trắng đang sấn lại gần, cư nhiên còn nháy mắt với cô. Tô Ngọc sợ tới mức giật mình, động tác nhanh ch.óng xoay người đứng lên kinh hô: "Má ơi cái quỷ gì vậy!"
Đáng tiếc bên cạnh chính là Mục Khải Nguyệt, một người sống sờ sờ, cộng thêm chân đang mềm nhũn, Tô Ngọc bị vấp nhẹ một cái, "bịch" một tiếng lại ngã xuống, cũng may là ngã đè lên người Mục Khải Nguyệt.
"Ai u tôi đi, sao lại ngốc thế không biết!" Lý Tiểu Huyên thấy Tô Ngọc ngã xuống nhịn không được mà càu nhàu.
Những người khác thấy vậy cũng có chút không nỡ nhìn thẳng.
Mục Khải Nguyệt bị đè như vậy cũng hết buồn ngủ, mơ mơ màng màng dụi mắt chống người dậy, nhìn thấy Tô Ngọc đang nằm trên người mình mắt đầy sao xẹt, anh vui vẻ bế cô lên: "Ngọc Ngọc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228810/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.