Tô Ngọc cảm thấy hứng thú, là con ngựa như thế nào mà có thể làm chú Hoắc chỉ nhắc đến thôi đã mặt ủ mày ê như vậy.
Mạc Vân Khuynh nghe xong có chút lo lắng: "Tiểu Ngọc em vẫn nên cẩn thận một chút, đến lúc đó ngàn vạn lần đừng lỗ mãng tiến lên."
Cao Uyển Tình cũng ở bên cạnh tán đồng gật gật đầu.
"Yên tâm đi, em cũng đâu có ngốc, em biết phải xem tình huống trước đã." Tô Ngọc buồn cười xua tay, cô hiện tại rất mẫn cảm với cảm xúc của động vật, đương nhiên sẽ không trong tình huống chúng có ác ý với mình mà cậy vào thể chất đặc thù xông lên.
"Chú Hoắc chú cho người thả hai con ngựa con ra đi ạ." Tô Ngọc quyết định muốn mua chúng nó, liền lại đi qua vuốt ve đầu trấn an, hai chú ngựa con thấy Tô Ngọc quay lại, cảm xúc xao động lúc này mới yên ổn xuống.
"Bây giờ sao? Hay là chờ lúc nào đi thì hẵng thả, chú sợ thả ra lúc này không ai trông chừng chúng nó sẽ chạy loạn."
Hoắc Chính Thiên vừa dứt lời, hai con ngựa con giống như biết ông đang nói cái gì, đều tức giận nhìn ông, mũi phun khí nóng, chân trước không ngừng cào đất, nếu không phải có rào chắn ngăn lại thì nhìn dáng vẻ này hai tên kia liền lao tới đ.á.n.h nhau với ông rồi.
Hoắc Chính Thiên tức khắc có chút đau tim, ông đây nuôi các ngươi lâu như vậy, hiện tại cư nhiên vì một cô gái mới gặp mặt mà phát cáu với ông, thật đúng là hai kẻ ăn cháo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228808/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.