Tô Ngọc rơm rớm nước mắt một lúc, sau đó nhìn ánh mắt lo lắng của mọi người mà cười cười, sờ sờ mặt nói: "Không có việc gì đâu, hươu con đã trưởng thành rồi, nó phải trở về núi thôi."
"Hươu con đi rồi sao?" Lý Tiểu Huyên có chút kinh ngạc.
"Đúng vậy, haizz, con gái nuôi lớn rồi thì phải gả đi thôi." Tô Ngọc lắc đầu thở dài. Lúc này, chú gấu trúc nhỏ trong lòng Tròn Tròn đã tỉnh dậy, đang bò loạn xạ trên người nó và kêu ngao ngao.
Lý Tiểu Huyên cùng Cao Uyển Tình nhìn nhau, chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, ý là sao nhỉ? Với lại, hươu con là giống đực mà? Tròn Tròn dùng tay gấu lúc thì vỗ vỗ dỗ dành đứa nhỏ bò lên người mình, lúc thì vớt lấy đứa nhỏ đang bò ra ngoài, có vẻ hơi luống cuống.
Thấy Tô Ngọc đi tới, nó như nhìn thấy cứu tinh, ngao ngao kêu lên, ngón tay chỉ trỏ lung tung vào hai đứa nhỏ để "tố cáo".
"Ha ha ha... Đáng đời mày, ai bảo cha mẹ nó từng 'hành hạ' tao, hừ." Tuy rằng rất muốn để Tròn Tròn bị hành hạ thêm một lát, nhưng cô vẫn biết chừng mực, thân mình gấu trúc nhỏ quá mảnh mai, lăn lộn hỏng thì c.h.ế.t dở.
"Tiểu Nguyệt Nha cùng Tiểu Tinh Nhi tới rồi." Một đám ông bà cụ nhìn thấy hai chú ch.ó to lớn uy phong lẫm liệt liền sôi nổi dừng tay, vây lại xem.
"Ai u, con ch.ó này to thật đấy, rốt cuộc nuôi kiểu gì vậy, nhìn cái hình thể này xem, uy phong biết bao."
"Ừ ừ, nhà tôi cũng có một con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228660/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.