"Chẳng lẽ là thần chỉ thị?"
Tô Ngọc liếc xéo cô: "Đầu óc cậu chập mạch à? Cậu đi tìm cho tớ một ông thần tới thử xem."
"Trong thôn các cậu chẳng đồn đại là có thần sao?" Lý Tiểu Huyên không phục lầm bầm.
"Ha hả, hóa ra ngài cũng biết đó là truyền thuyết à!" Chuyện đó muốn truy nguyên nguồn gốc thì phải từ thời Minh Thanh. Nơi này hẻo lánh, huống chi theo truyền thuyết thì người đó sống ở núi rừng, hiểu biết ít về thế giới bên ngoài. Có một mái tóc dài và cách ăn mặc như mô tả thì hẳn là giữ thói quen từ thời Đường Tống hoặc trước đó. Còn về việc tại sao có thể hiệu lệnh đàn thú... Tô Ngọc sờ sờ chiếc vòng tay trên tay mình, cô hiện tại nghi ngờ tổ tiên nhà các cô có khi nào chính là người đó không. Cô hình như hồi nhỏ có nghe ai nói nhà cô là sau này mới chuyển đến trong thôn, liệu có liên hệ gì không nhỉ? "Vậy là cậu vô tình phát hiện?" Cao Uyển Tình suy nghĩ một chút, vẫn không nghĩ ra cô làm sao phát hiện cái động đó.
"No No No, đoán lại đi." Tô Ngọc cười tủm tỉm nhìn các cô.
Mạc Vân Khuynh trầm ngâm một lát, đột nhiên liếc thấy chiếc vòng tay trên tay Tô Ngọc: "Là T.ử Lưu Li đưa em đi."
Tô Ngọc kinh ngạc nhìn anh: "Sao anh đoán được?"
"Thật là T.ử Lưu Li? Cái con rắn trông không giống rắn ấy á?" Lý Tiểu Huyên kinh hô.
Tô Ngọc giật khóe miệng. Cái gì gọi là không giống rắn, người ta T.ử Lưu Li chẳng qua là lớn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228658/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.