"Pi pi ~" Điêu con không mở được mắt, người lại mềm oặt không đứng dậy nổi, bị hai người chủ vô lương tâm quên mất, nằm trên vỏ trứng vỡ chỉ đành ngóc đầu dậy kêu "pi pi" để gây sự chú ý.
"Tiếng kêu cũng vang dội phết nhỉ." Tô Ngọc cẩn thận nâng nó trong lòng bàn tay. Tiểu gia hỏa cũng không kêu nữa, nằm trong lòng bàn tay Tô Ngọc mổ ngón tay cô.
"Đây là đói bụng rồi." Tô Ngọc dùng một ngón tay vuốt ve thân hình đầy thịt của nó, còn rất nóng hổi. Cô lấy từ trong không gian ra một quả ngọc linh quả giao cho Mục Khải Nguyệt.
"Tiểu bạch thỏ, ta nâng tiểu gia hỏa, em bẻ vụn thịt quả đút cho nó nhé. Nè, giống như vậy." Tô Ngọc đưa tay bẻ một ít thịt quả đưa tới miệng tiểu gia hỏa.
Tiểu gia hỏa phảng phất như ngửi thấy mùi, buông ngón tay đang bị nó mổ ra, có chút vội vàng kêu "pi pi" há miệng hướng lên trời. Tô Ngọc sững sờ, lúc này mới nhớ ra loài chim đều là do chim bố chim mẹ dùng mỏ đút.
Nàng kéo tiểu gia hỏa lại, dùng hai ngón tay nhón một miếng thịt quả nhỏ bỏ vào cái miệng đang há to của nó. Tiểu gia hỏa liền gấp gáp nuốt xuống, ăn xong lại há miệng kêu "pi pi".
"Ừ ừ, Nguyệt Nguyệt hiểu rồi." Mục Khải Nguyệt gật đầu, học theo dáng vẻ Tô Ngọc bẻ miếng thịt quả nhỏ bỏ vào miệng nó.
Chờ con này ăn xong thì con kia mới chui ra được cái đầu. Tô Ngọc nhìn mà thật muốn giúp nó một tay, nhưng cô kìm lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228656/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.