"Được rồi được rồi đại mỹ nữ, mau đi đi." Đẩy Lý Tiểu Huyên ra khỏi bếp, quay người lại liền thấy Mục Khải Nguyệt cầm một con tôm chiên đi tới: "Ngọc Ngọc ăn, to."
Tô Ngọc nhìn vẻ mặt chờ được khen ngợi của hắn, trong nháy mắt vứt hết mọi chuyện khác ra sau đầu: "A, tiểu bạch thỏ đút cho ta."
Mục Khải Nguyệt cười càng tươi hơn, cẩn thận đưa con tôm đến miệng cô, chăm chú nhìn cô ăn hết.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Ngọc bật cười, đưa tay vuốt mái tóc mềm mượt của hắn: "Tiểu bạch thỏ, ta thật may mắn vì đã trở về nơi này."
"Hả?" Mục Khải Nguyệt chớp mắt, không biết Ngọc Ngọc đang nói gì.
"Không có gì, chúng ta tiếp tục nấu cơm."
"Vâng."
Thời gian vội vã trôi qua. Những người đang chơi vui vẻ đều lục tục không chịu nổi cái bụng đang kêu gào, ngoan ngoãn trở về trong thôn tìm đồ ăn.
Từ xa đã thấy khói bếp lượn lờ trên mái nhà các hộ dân, gió xuân mang theo mùi thức ăn ùa tới khiến họ không khỏi rảo bước nhanh hơn.
Chủ nhà thấy nhiều khách đến như vậy không khỏi vui mừng ra mặt, cầm tấm thực đơn mà mình nhờ thợ mộc trong thôn làm đặt lên bàn để khách tự gọi món.
Tuy chỉ là những món ăn dân dã bình thường, nhưng lại khiến những người ngồi ăn cảm thấy còn ngon hơn cả sơn hào hải vị từng ăn trước đây.
"Ngon quá, tay nghề bà chủ thật tốt, nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228652/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.