Ông Mạc đi kiểm tra công việc một vòng, lại chạy về ghế bập bênh thảnh thơi uống trà.
Tròn Tròn ôm cây trúc gặm, nghe thấy tiếng động bên này liền lăn tới. Cái đầu to tròn của nó nghi hoặc nhìn họ một lúc, tay cầm cây trúc gặm rôm rốp. Vốn dĩ nó định đi xem chị chủ làm gì, nhưng nhìn bụi trúc tím và hoa lan cách đó không xa, nó lại không dám qua. Chỗ đó là khu vực cấm địa chị chủ đã ra lệnh rõ ràng, không được bén mảng tới. Hơn nữa còn có tên T.ử Lưu Ly đáng sợ ở đó, dù có thèm thuồng mấy cây trúc tím kia đến đâu cũng không dám qua. Nghĩ đến đây nó có chút oán thán, nhưng may mà giờ có Quả Thú, lúc nào thèm trúc tím thì cứ nhìn chằm chằm trúc tím mà gặm Quả Thú cho đỡ thèm.
Lý Tiểu Huyên buông đồ trong tay chạy tới ôm chầm lấy Tròn Tròn cọ lấy cọ để. Gấu trúc nhà Tiểu Ngọc Ngọc không bẩn thỉu như gấu trúc hoang dã trên TV, ngược lại vì ở lâu trong rừng trúc nên người nó có mùi trúc thơm ngát, hơi giống mùi trên người Mạc Vân Khuynh... Phi phi, nghĩ đi đâu thế Lý Tiểu Huyên, mau dừng ngay tư tưởng bay bổng lại.
Hơn nữa cô nghe nói lông gấu trúc cứng lắm, nhưng lông Tròn Tròn lại mềm oặt, ôm thích tay vô cùng, cô chẳng nỡ buông ra. Lấy từ trong túi áo ra một quả Quả Thú, đây là Tiểu Ngọc Ngọc mách nước cho cô, muốn lấy lòng đám thú cưng nhà cô ấy thì Quả Thú là bảo bối không thể thiếu, nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228645/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.