"Này Tiểu Tình Tử, chụp cho tớ vài kiểu ảnh đi, nhớ chụp đẹp vào đấy nhé." Đưa điện thoại cho Cao Uyển Tình, cô nàng chạy đến bên tường hoa và cầu hoa tạo dáng.
"Tách tách." Mấy tấm ảnh ra lò. Cô nàng vốn dĩ sinh ra đã xinh đẹp, mái tóc xoăn dài ngang lưng tự nhiên, da trắng, đôi mắt phượng đầy phong tình, sống mũi cao, khuôn miệng tú khí. Lý Tiểu Huyên có vẻ đẹp lai tây, được cảnh đẹp làm nền càng thêm rực rỡ.
"Nhanh nhanh, đưa tớ xem nào. Oa... tuyệt quá, đăng cái Weibo cái đã." Lý Tiểu Huyên cầm điện thoại nhảy cẫng lên, chốc chốc chạy chỗ này chốc chốc chạy chỗ kia như con ong cần mẫn.
"Quê bạn thân tớ đấy, oa ha ha, ghen tị c.h.ế.t các người đi." #hình ảnh ##hình ảnh#...
"Tiểu Ngọc Ngọc đến rồi kìa." Cao Uyển Tình nhìn con ch.ó lớn từ xa đang chạy tới, vỗ vai Lý Tiểu Huyên đang mải lướt Weibo.
Giọng cô nhẹ nhàng. Cao Uyển Tình có vóc dáng hơi nhỏ nhắn, mặc chiếc váy liền màu trắng dài quá gối, mái tóc dài suôn mượt luôn xõa quy củ sau lưng. Cô thuộc kiểu người đẹp dịu dàng đoan trang của vùng Giang Nam.
"Đâu? Đâu cơ?" Ngước mắt lên nhìn, quả nhiên là Tiểu Nguyệt Nha và Tiểu Tinh Nhi.
"Đây này, ở đây này." Phấn khích vẫy tay, Lý Tiểu Huyên chạy về phía họ.
Cao Uyển Tình bất lực lắc đầu, cái tính nóng nảy này. Sau đó cũng đi theo.
Đợi đám Tiểu Nguyệt Nha dừng lại, Lý Tiểu Huyên chạy quanh một sói một ch.ó, muốn sờ nhưng lại không dám, đành nhìn Tô Ngọc đầy đáng thương:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228635/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.