Tô Ngọc hứng thú bừng bừng xem bình luận một lát, không ngờ đã muộn thế này mà vẫn còn nhiều người thức đến vậy. Nghĩ ngợi một chút, cô quyết định trả lời một tin nhắn:
"Cảm ơn mọi người đã yêu thích các thành viên trong gia đình tôi. Sau này tôi sẽ thỉnh thoảng đăng tải một số video và hình ảnh. Còn về những bạn muốn đến đây tham quan, hiện tại vẫn chưa được đâu ạ. Nơi này đang trong quá trình tu sửa, đợi khi nào trong thôn sắp xếp ổn thỏa, tôi sẽ thông báo cho mọi người biết. Hãy kiên nhẫn chờ đợi nhé!"
"Bao giờ mới được đi đây? Tôi nóng lòng quá rồi, muốn mau ch.óng được nhìn thấy các bé hồ ly, mềm mại đáng yêu quá đi mất."
"Chủ thớt nhất định phải nhớ đến chúng tôi đấy nhé, ảnh và video không được ngừng đâu, biết chưa? Nếu không tôi sẽ khóc cho bạn xem."
"Haizz, còn phải đợi một thời gian nữa sao? Sự chờ đợi thật dài đằng đẵng, thời gian ơi trôi nhanh lên đi."
"Nhà tôi ở ngay thành phố S đây, đến lúc đó có ai muốn lập nhóm đi cùng không? Thật sự muốn nhanh ch.óng được ngắm nhìn chúng nó."
"Muốn muốn muốn, cho tôi một vé với, để lại số điện thoại rồi liên hệ, nhắn tin riêng nhé."
"Nhìn đây, chỗ này còn có tôi nữa."
"Nhìn đây +1."
"Nhìn đây +2."
"..."
"Lầu trên ơi, ghen tị với các bạn quá đi mất. A a... chỗ tôi cách thành phố S xa quá."
"Lầu trên không sao đâu, chúng ta cùng nhau ngồi một góc vẽ vòng tròn nguyền rủa đi, huhu."
"..."
Tô Ngọc buồn cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228632/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.