Sáng sớm hôm sau, Tô Ngọc bị đ.á.n.h thức. Cô nhíu mày, sao mà ồn ào thế nhỉ? Vừa mở cửa phòng ngủ, một vật thể không xác định bay tới. Tô Ngọc nhanh tay lẹ mắt vớ lấy cái gối che trước mặt.
"Á ~" "Bộp!"
Tô Ngọc bỏ gối ra, nhìn con vẹt đang trượt từ trên gối xuống giả c.h.ế.t, vỗ vỗ n.g.ự.c. May mà phản xạ nhanh, ngay sau đó là một cơn tức giận bùng lên.
Nhìn lên, chỉ thấy Tiểu Kim cầm cây gậy múa may khắp nơi, Tiểu Nguyệt Nha và Tiểu Tinh Nhi thì nhảy loạn xạ sủa ầm ĩ, T.ử Lưu Ly cuộn tròn trên bàn xem kịch vui vẻ. Không cần nói cũng biết, vụ ném con vẹt này chắc chắn là kiệt tác của Tiểu Kim.
Tô Ngọc bẻ khớp ngón tay kêu răng rắc, nhìn chúng nó cười âm hiểm: "Tao cũng chẳng buồn hỏi nguyên nhân đâu. Nhanh lên, tự giác chút đi, úp mặt vào tường cho tao."
Trong phòng lập tức gà bay ch.ó sủa. Tiểu Nguyệt Nha và Tiểu Tinh Nhi chạy hăng quá, bị tiếng hét bất ngờ của Tô Ngọc dọa cho đ.â.m sầm vào nhau, ch.óng mặt hoa mắt. Tiểu Kim vứt gậy định chạy thì bị hai đứa kia ngáng chân, ngã chổng vó. Chỉ có T.ử Lưu Ly vẫn nằm đó khinh bỉ nhìn mấy đứa ngu xuẩn.
Nhìn mấy đứa đang cúi đầu úp mặt vào tường, Tô Ngọc cầm cái roi tre đi qua đi lại sau lưng chúng, mắng:
"Nói xem nào, hả? Sáng sớm ngày ra đã làm loạn cái gì? Một ngày không đ.á.n.h là leo lên đầu lên cổ ngồi phải không? Không biết còn có người đang ngủ à? Còn nữa, Tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228619/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.