Vốn dĩ Tô Ngọc còn định bán rau dưa trong không gian, nhưng giờ có Mục Khải Nguyệt đi theo thì khả năng không cao. Tên nhóc này đi đường còn sợ hãi thế kia, huống chi bị một đám người vây quanh. Hơn nữa cô cũng không thể tự nhiên biến ra một đống rau củ được, giải thích thế nào? Ảo thuật à? Cô cùng Mục Khải Nguyệt bước vào một cửa hàng bài trí khá cổ điển. Trong tiệm trang trí đơn giản nhưng toát lên vẻ trang nghiêm. Cô liếc qua, thấy kệ để hoa thế mà lại làm bằng một loại gỗ quý, vừa bước vào đã cảm nhận được sự mát lạnh dễ chịu.
Bên trong rất yên tĩnh, hoa trưng bày không nhiều nhưng nhìn là biết đều được chăm sóc tỉ mỉ. Tô Ngọc âm thầm quan sát, có vài loại cô nhận ra, đều là hoa cỏ quý hiếm. Xem ra cửa hàng này không đơn giản, nhưng thế lại càng hợp ý cô.
Trong tiệm chỉ có hai người. Một người tóc bạc trắng, mặc áo kiểu Tàu, tay cầm quân cờ đen. Người còn lại thì dung mạo như ngọc, đôi mắt cười, sống mũi cao, khóe miệng nhếch lên nụ cười vừa phải, mang lại cảm giác ôn hòa như ngọc. Dáng người hắn cao ráo, ngồi đó ung dung mà không tùy tiện, ngón tay thon dài như tác phẩm nghệ thuật đang cầm quân cờ trắng. Nhìn thấy hắn, Tô Ngọc lập tức nghĩ đến câu "công t.ử như ngọc".
Thấy họ không để ý đến mình, Tô Ngọc tự tìm hai cái ghế, cùng Mục Khải Nguyệt ngồi xuống bên cạnh xem họ chơi cờ.
Mục Khải Nguyệt ở đây không căng thẳng như ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228607/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.