Buổi sáng thức dậy, nhìn thấy khuôn mặt đang say ngủ của Ngụy Tiếu Ngữ, Cố Tiểu Tịch liền không khỏi kinh ngạc vì thần kinh thô của bản thân mình. Trong hoàn cảnh nguy hiểm như vậy mà y vẫn có thể mặc kệ một Đoàn U bụng dạ khó lường ngoài kia, hay mối quan hệ kỳ lạ này rồi ngủ ngon lành trong lòng Ngụy Tiếu Ngữ, một giấc đến thẳng bình minh!
Có lẽ thân thể của thiếu niên cần được nghỉ ngơi nhiều… Cố Tiểu Tịch tự nhủ lòng, hơn nữa còn chắc nịch đó không phải vì cái ôm của Ngụy Tiếu Ngữ có cảm giác đặc biệt an toàn.
Cố Tiểu Tịch nhẹ nhàng thoát khỏi ***g ngực Ngụy Tiếu Ngữ, đi qua một cái bàn cạnh đó, cầm một tờ giấy rồi rút thêm một cây bút từ trong ống ra. Kiếp trước y thiếu nợ Đoàn U, cho nên y muốn trả lại cho ông ta. Y có thể giúp cho Đoàn U cái gì đây, giúp Đoàn U giết chết hai anh em họ Ngụy, kia không phải tự tìm đường chết sao? Điều y có thể làm chỉ là cảnh báo ông ta, báo động cho ông ta biết sự việc bây giờ nguy hiểm cỡ nào, giống cảnh chuột đang khiêu khích mèo vậy. Đương nhiên, con mèo này tuyệt đối không phải con Shirley xinh đẹp yếu ớt nuôi trong quán kia rồi.
Y còn nhớ nét chữ của Diệp Thu Sinh. Từ khi sống lại, y đã luyện viết chữ sao cho giống của Cố Tiểu Tịch, bởi y không thể để người khác lần từ nét chữ mà tìm ra dấu vết khác được. Y đã lâu không dùng đến nét chữ quen thuộc trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuu-sac-tham-boi/1310848/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.