Đêm tối.
Rèm cửa ký túc xá kéo kín lại, toàn bộ căn phòng không một tia sáng, Hạ Dương thậm chí còn tưởng mình đang đeo cái bịt mắt, hắn giờ tay lên sờ sờ mặt rồi trở mình.
Giường sắt cũ kỹ “Kẹt kẹt –” cót két, trong khu ký túc xá yên tĩnh quá mức này lên vang lên từng hồi từng hồi thanh âm rên rỉ của chiếc giường.
Như tiếng khàn khàn khẽ cười của người hát rong thường giả ngoài đường để ăn xin, bạn đi qua gã, gã chầm chậm nhếch môi nhìn về phía bạn cười cười, cầm cái chén lay lay trước mặt bạn nhưng không hề dừng lại tiếng ậm ừ trong họng, bạn liếc nhìn gã, có thể cúi xuống cho gã vài đồng lẻ rồi vội vàng rời đi, càng đi xa thì tiếng ậm ừ quái dị ấy càng nhỏ dần.
Triệt để yên tĩnh.
Hạ Dương lẳng lặng nằm trên giường, gần như không dám động, cái tưởng tượng mới vừa rồi làm ngực hắn đau tức khó chịu. Trong đầu không ngừng vang vọng lên tiếng ậm ừ của người ăn mày hát rong — đó là tang khúc của quê nhà bọn hắn.
Không chỉ ca từ, mà ngay cả giai điệu cũng êm đềm đến quái dị, người ăn mày rên rỉ, trên gương mặt bẩn thỉu treo một nụ cười quỷ quyệt không rõ ràng.
Gã nhìn chằm chằm hắn, nhẹ nhàng vẫy tay…
Hạ Dương đột nhiên ngồi dậy, giường sắt nhất thời phát ra tiếng kêu thảm thiết, tần suất hô hấp của hắn trở nên gấp gáp, bản thân cũng có thể nghe thấy tiếng thở của mình.
Quá mức yên tĩnh.
Ký túc xá của nam sinh vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-vay-nguoi/29947/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.