“Anh hai,” Hạ Cẩn nhíu nhíu mày, y kéo tay áo hắn, “Thật sự không có chuyện gì sao?”
Hạ Dương ấp úng không nói liếc mắt nhìn Hạ Cẩn, sửa lại cổ áo Hạ Cẩn rồi giúp y kéo khóa lên, nhưng vẫn mím môi, rõ ràng là thái độ không hợp tác.
“Ngay cả em cũng không nói được?” Hạ Cẩn không buông tha, “Anh hai, chúng ta là anh em, anh chưa từng giấu diếm em chuyện gì.”
“…”
Hạ Dương bị dồn ép không chỗ trốn chỉ có thể vỗ vỗ vai Hạ Cẩn, giả vờ làm ra vẻ hài lòng đối với chuyện chỉnh lý áo cho Hạ Cẩn.
Sắc mặt Hạ Cẩn âm trầm đến đáng sợ.
Nó sao vậy?
Hạ Dương không nói được vì sao bản thân lại muốn giấu chuyện vừa rồi — Kỳ thực cũng có được xem là chuyện gì đâu? Tám phần mười chỉ do ảo giác sợ hãi nghi thần nghi quỷ nhất thời ùa đến bởi điện thoại không có cột sóng thôi mà, nếu có nói ra cùng lắm hai anh em có trận cười mới, rồi mình bị Tiểu Cận trêu vài câu, còn có thể thế nào nữa chứ? Nói ra rồi không tốt hơn so với bây giờ à?
Tại sao lại không nói?
“Nói đi,” Hạ Dương tự nhủ trong lòng, “Nói đi, Tiểu Cẩn giận bây giờ, bảo bối sẽ mất hứng đó.”
Tại sao lại không nói hả?
Vì thấy nó không đáng ư?
Thấy nó không đáng để nói sao?
Hay chỉ vì hôm nay tâm trạng không được tốt?
“Nói đi!” Hắn ép buộc bản thân, nhưng cuối cùng vẫn mím môi quay đầu sang chỗ khác, dời khỏi ánh mắt phức tạp mà âm trầm của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-vay-nguoi/29944/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.