Nếu như nói Hạ Dương không quá hòa hợp được với lớp 12 này, thì trong mắt Hạ Dương cái người điềm đạm cùng ngoan ngoãn như Hạ Cẩn cũng có thể được gọi là người “không dính khói bụi trần gian”, quái gở đến cực điểm, ngay cả đường viền môi cũng mỏng đến lạ lùng. Trong tiểu thuyết, những chàng nam sinh lạnh lùng trầm tĩnh thường được gán cho những danh xưng êm tai, song nếu thật sự sống chung với những người như vậy, thì quái gở vẫn là quái gở, vẫn không được người ta yêu mến, vẫn chỉ tự cho mình là thanh cao hơn người.
Thực tế bao giờ cũng khác với tiểu thuyết.
Có người nói “nhân chi sơ tính bản ác” (con người lúc vừa sinh ra đã ác độc) cũng không phải không có đạo lý — Thậm chí không hề thiếu những vụ bắt nạt cùng bạo hành giữa những em bé mới chỉ 4, 5 tuổi miệng còn hôi sữa. Cho nên chuyện Hạ Cẩn bị lưu manh bắt nạt hoặc bị bạn bè xa lánh, mỉa mai cũng chỉ là chuyện bình thường. Cách thức để làm người tốt không nhiều, chỉ có vài kiểu đơn giản thường thấy, nhưng cách để bắt nạt người khác lại rất đa dạng, cho dù Hạ Dương có tận lực bảo vệ Hạ Cẩn như thế nào thì cũng sẽ có những thời điểm mắc sai lầm.
Ví dụ như vết sẹo trên cánh tay của Hạ Cẩn, nó chính là minh chứng cho việc Hạ Dương từng bất lực trong chuyện bảo vệ Hạ Cẩn — Ít nhất tự Hạ Dương nghĩ như thế.
Hắn không quên được cảnh tượng lúc hắn chạy đến hiện trường.
Làm sao có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-vay-nguoi/29942/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.