Cả kì nghỉ đông, Tô Nhất phải chiến đấu với sỏi thận.
Đây không phải là cuộc chiến của mình cô, đã có Chung Quốc là chiến hữu thân thiết nhất, ngoài ra còn có bố mẹ cô và ông bà Chung.
Khi bố mẹ Tô Nhất biết tin cô con gái trước giờ luôn khỏe mạnh của mình mắc bệnh sỏi thận, ngoài ngạc nhiên, họ không ngớt oán trách môi trường và khí hậu ở Thành Đô.
“Ở nhà bao nhiêu năm chẳng có bệnh tật gì. Đi học ở Thành Đô mới hơn hai năm đã bị sỏi thận rồi. Môi trường, khí hậu ở đó xem ra không hợp với con lắm nhỉ?!”
Bà Tô sau một hồi oán trách liền đi chuẩn bị mấy món để bồi bổ cho con gái. Ông Tô nhờ người đến những thị trấn lân cận mua gà, vịt. Quan niệm của các bậc làm cha làm mẹ luôn như vậy, đã sớm là phải bồi bổ, nhất định phải nạp đầy đủ chất dinh dưỡng.
Bà Chung nghe ngóng khắp nơi, hỏi được một bài thuốc đông y trị sỏi thận, liền cầm đơn thuốc đi thẳng đến tiệm bốc vài thang mang đến nhà Tô Nhất.
“Thuốc đông y tốt lắm, không có tác dụng phụ. Cô nghe nói mấy loại thuốc tiêu sỏi bệnh viện kê không tốt cho dạ dày, uống nhiều dễ sinh tác dụng phụ.” Bà Chung nói.
Hai nhà thân thiết như một nên bà Tô cũng không khách khí, cảm ơn xong liền đi sắc thuốc luôn. Từ hôm đó, ngày nào Tô Nhất cũng phải uống hai bát tô thuốc vừa đắng lại vừa nồng.
Chung Quốc lên mạng tìm hiểu nguyên nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-tu-thanh-nam-tro-tan/2892148/chuong-10-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.