Cậu ta đánh bé.
Cái tên vương bát đản chết tiệt này dám đánh bé!
Vào lúc tối, Trương Triệt Nhất dứt khoát cự tuyệt ba mẹ hòa giải, nói bé tuổi còn nhỏ, mà đã có ý xấu, chuyên làm xiếc này nọ để lừa gạt người lớn, nếu không sớm sửa chữa, sau này nói không chừng còn có thể làm chuyện tệ hơn nữa.
Vì muốn để bé biết lạc đường mà quay lại, cậu thân là anh lớn, quyết định tiếp nhận trọng trách, cho bé “một chút” giáo huấn nho nhỏ.
Đương lúc ba mẹ lực bất tòng tâm, cậu đè Thư Mi đang kêu khóc giãy dụa xuống, nâng bàn tay, không chút lưu tình đánh vào cái mông nhỏ của bé, mặc kệ bé kêu khóc thế nào, cầu xin tha thứ hoặc là đau mắng, cậu đều mắt điếc tai ngơ, cố ý “hành hình”, đánh chừng hai mươi cái mới dừng tay.
Sau một hồi chịu khổ chỉnh sửa, suốt ba ngày ba đêm, cái mông nhỏ của bé nhận hết ngược đãi, chỉ cần hơi chạm nhẹ vào, liền nóng rát, hại bé đau đến không ngủ được, cả đêm đều ngậm nước mắt, kéo chăn bông, nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa Trương Triệt Nhất, hy vọng cậu bị sét đánh, hy vọng cậu đi đường bị ngã xuống cống.
Từ đó về sau, bọn họ chính thức khai chiến.
Nếu Trương Triệt Nhất đã cảnh giác, bé cũng sẽ không cơ hội ra tay, càng không thể lấy cớ cũ về cái cơn gió quái quỷ thổi bay quần áo, buôn bán bằng con đường này, nhìn là thấy không đi nổi nữa rồi.
Chẳng qua, núi không thể dời, vì phục vụ “người tiêu dùng”, hơn nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-tu-com-nam/147322/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.