Tân đế đăng cơ đã gần ba tháng. Đầu mùa xuân, vạn vật dường như đều sống lại, vui sướng nở rộ.
Mười năm rồi, mọi người trong Thiết phủ rốt cục lại có thể đoàn tụ, qua một năm đoàn viên, nhưng lại vẫn đang không thể viên mãn. Phu quân Thiết Quảng một năm trước thân nhiễm bệnh nặng, buông tay nhân gian. Nữ nhi Thiết Loan, không biết tung tích, sinh tử chưa biết. Thiết Quảng bị giam cầm bảy năm, hùng tâm tráng chí không còn nữa, chỉ còn nỗi đau mất phu, làm cho nàng càng thêm nản lòng thoái chí, vốn định quy y phật môn, nhưng Trung hiếu vương Thiết Dũng lên án mạnh mẽ, từ đó sống một mình ở hậu viện, thành tâm lễ Phật, không hề đụng tới binh khí.
Thiết gia to như vậy, nay trụ cột gia đình đều lần lượt ra đi, chỉ dư lại một nhà quả phu cô nhi .
Sáng sớm, người gác cổng Thiết An giống như bình thường, dọn dẹp bụi đất trong viện , nàng vốn là lão bộc nhà Thiết gia , đối với Thiết gia lại trung thành và tận tâm, năm đó Thiết phủ gặp nạn, các nô bộc bị đuổi hết về quê, nàng lại chưa từng rời xa kinh thành, nghĩ có lẽ có một ngày còn có thể lại quay về Thiết phủ. Năm đó nghe nói thiếu gia mệnh vong ở Tiết phủ, nàng còn từng đi tới bãi tha ma tìm thi thể của thiếu gia, muốn hảo hảo an táng. Hoàn hảo thiếu gia phúc lớn mạng lớn, nay lại lấy thân nam nhi vào triều làm quan, coi như là đã bảo vệ Thiết gia.
“Cốc cốc cốc” Ngoài cửa lớn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-tu-bat-hoi/178125/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.