Mị nhàn nhã ngồi ở lầu hai Du Nhiên Tiếu các , có chút nhàm chán nhìn dòng người phía dưới ngã tư đường náo nhiệt , Du Nhiên đang dạy dỗ ở chỗ nhạc sĩ mới tới. Mà nàng, lâu lắm không có tới, việc trong lâu đều đã quên phải làm cái gì rồi.
Quay đầu lại thấy đàn cổ, đã lâu lắm không có bừa bãi đàn tấu một khúc, ngày xưa luôn có thể đắm chìm vào âm điệu phát ra ở đầu ngón tay , cũng là đám chìm cảm giác u sầu không thể tiêu mất trong lòng.
Mị không khỏi tự giễu cười, nàng khi nào lại thương xuân, buồn thu như thế , khi nào lại luôn giữ đau thương ở trong lòng.
Nhẹ nhàng than một tiếng, vén tay áo ngồi ở trước cầm, nâng cao cổ tay, nhắm mắt, tiếng đàn du dương, nàng nhẹ nhàng ngâm xướng:
“ Để chàng nắm chặt tay cùa thiếp, thiếp quyết định di cùng chàng, trải qua nhiều khó khăn, cũng tuyệt đối không lùi bước.
Dù sông có chảy ngược dòng, thiếp vẫn ở bên chàng, vẫn làm bạn chàng đến lúc cuối đời;
Cho dù có một ngày, trời đất đều đã chia lìa, cũng vĩnh viễn thở chung bầu không khí, cùng với chàng ở chung một chỗ.
Ô ~~~~~~~~~~~~
Vì chàng, thiếp có thể làm tất cả. Bởi vì thiếp yêu chàng, chỉ có thể yêu chàng.
Dù trải qua kiếp luân hồi, chàng vẫn là người duy nhất thiếp vẫn lưu trong trí nhớ.
Chân chính yêu, mới thật sự chân chính sống.
Yêu chàng, từ nay về sau tuyệt đối không bao giờ buông tay.
Hứa hẹn giữa chúng ta chưa từng phai màu , so với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-tu-bat-hoi/178121/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.