Tương Như Nhân đau khổ, nàng nào có muốn nói nữ nhi yếu ớt. Vậy mà đến miệng hắn nói ra thì ý tứ nàng hồi nhỏ yếu ớt nên sinh ra nữ nhi cũng yếu ớt như thế.
Vì thế Tương Như Nhân thanh thanh cổ họng, mặt không đổi sắc nói tiếp “Mẫu thân thiếp nói khi còn nhỏ thần thiếp rất yên tĩnh. Trừ bỏ khi đói khóc quấy một chút, còn lại bình thường đều nhu thuận, hoàn toàn không cần nàng quan tâm”
Tương Như Nhân khẩu khí chắc nịch. Tô Khiêm Dương nhìn nàng, khóe miệng gợi lên chút cười “Nói như vậy, Bình Ninh tính tình là không phải giống nàng.”
Lúc này Tương Như Nhân cũng không gật đầu. Tính tình không giống nàng tức là giống hắn, cũng không thể nói thái tử hồi nhỏ kiêu căng ương ngạnh, hòa hoãn nói “Bây giờ Binh Ninh còn nhỏ quá, đợi lớn lên mới nhìn rõ được”
Nhìn vành tai nàng vì qyẫn bách mà phiếm hồng, Tô Khiêm Dương ân một tiếng rồi nâng tách trà lên uống, xem như đáp lại lời nàng.
Ngồi thêm một hồi, dùng cơm chiều với nàng xong Tô Khiêm Dương đứng dậy hồi Phượng Dương các, còn rất nhiều chuyện lớn đang chờ hắn giải quyết. Tương Như Nhân mệnh Thanh Đoing đưa thực hộp đã chuẩn bị lên “Chỗ này có mấy món điện hạ thích ăn, ngài cũng đừng thức trễ quá”
Dù sao cũng là đầy tháng của hsi đứa nhỏ, vậy mà qua đây ngồi mới một buổi trưa lại phải đi. Nhìn bộ dáng săn sóc của nàng, Tô Khiêm Dương đưa tay sờ sờ mặt nàng “Đợi chuyện này qua đi sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-quy-phi-truyen/2002505/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.