Thôn Mạnh gia có phong cảnh sơn thanh thủy tú, ở nơi Giang Nam, hoàn cảnh địa lý cực kì tốt, có thể nói là đất lành. Trong thôn chỉ cần không phải là người cực kì lười biếng thì đều có thể sống được, cần mẫn chút thì không chỉ nuôi sống người một nhà mà còn có thể tiết kiệm một ít tiền, thôn dân sinh hoạt cũng coi như khấm khá.
Mạnh Võ bôn ba hơn hai tháng, từ Tây Bắc đi tới Giang Nam, trong đó gian khổ thật là một lời khó nói hết, ở cổ đại đi đường dài quả thật không phải việc người thường có thể kiên trì được, ngay cả Mạnh Võ thể chất tốt như vậy, sức chịu đựng tốt như vậy mà còn đều cảm thấy bị mài đi một tầng da, người khác liền càng không cần phải nói. Đứng ở bờ sông nơi thôn cửa, nhìn chân núi khói bếp lượn lờ hắn không khỏi cảm khái: Rốt cuộc tới rồi.
Sau khi sửa sang quần áo tử tế, Mạnh Võ nhấc chân đi vào thôn. Đi vài phút, Mạnh Võ thấy cách đó không xa có một cây cầu vòm bằng gỗ bắc qua sông rộng. Sau cây cầu ấy có thôn dân của hắn. Hắn hít một hơi dài không khí trong lành vào phổi, tâm trạng liền tốt lên, bao mệt mỏi kéo dài hơn hai tháng thoáng chốc biến mất.
Đang lúc Mạnh Võ chuẩn bị qua cầu, có một người không biết vụt ra từ chỗ nào, Mạnh Võ còn không có thấy rõ người tới là ai, hán tử hay ca nhi, chỉ biết người nọ mặc áo vải đỏ cũ. Người nọ nhảy một cũ dứt khoát từ trên cầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-quan-quy-dien-ky/649793/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.