Editor: Tây An
Ngữ khí anh ta nghe như rất là tủi, bờ môi mỏng nhẹ nhàng mân mê, rất trẻ con. Bạch Cẩn bật cười, Lộ Kiêu luôn biết lợi dụng cái túi da của mình, đồng thời vận dụng thuần thục sự đáng yêu tương phản của mình để tấn công con gái. Nhưng chiêu này vô dụng với cô.
Bạch Cẩn bất đắc dĩ cười nói: “… Xin lỗi. Nên bữa sáng hôm nay coi như tôi mời, bồi tội thế này được rồi nhỉ… Ờ, tôi còn phải xử lý chút chuyện, anh dùng thong thả.”
Lộ Kiêu nhìn bóng lưng cô vội vàng rời khỏi, suýt thì nghẹn một hơi vào bụng.
Cô gái tối hôm qua mới gặp lại này xem ra cũng không bất ngờ nhiều, sáng nay lái xe thật xa tới tìm cô, thái độ cô cũng lạnh nhạt, trong trí nhớ hình như Lộ Kiêu chưa từng thấy cô bối rối kinh ngạc hưng phấn các kiểu bao giờ.
Thật sự là một cô gái không thú vị đó mà…
Lộ Kiêu nhẹ đâm đồ ăn trong đĩa, cảm thấy mình tới đây tìm cô thực sự ngu ngốc cực kì, cứ như vui vẻ đi đuổi theo một người bạn cũ, kết quả là người ta vốn không có thèm.
Anh ta nhìn đồ mình gọi mà cũng không muốn ăn, dứt khoát bỏ dao nĩa, ném một tờ cụ Mao (tiền NDT) rồi ra ngoài lấy xe. Đi đến bên cạnh xe chợt nhớ thần sắc quái dị của Bạch Cẩn ở cửa quán bar đêm đó, lấy điện thoại ra gọi điện thoại.
“Alo, Gấu Trúc, cậu tra người giúp tôi…”
Hoàn Tử thấy Lộ Kiêu rồi thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-nam-ngoanh-huong-bac/2910834/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.