Editor: Tây An
Cửa gõ không tới ba lần liền mở, cô gái phía sau cửa nhào vào ngực Bùi Dương, “Anh già anh về rồi! Nghe nói anh mang bạn gái về nhà hả?”
Bùi Dương “Ối giồi” một tiếng, “Em đẩy anh em nhẹ chút đi, anh già rồi xương vụn rồi.” Khóe miệng anh mang nụ cười, “Đi vào trước rồi nói.”
Lần này Bùi Nguyệt buông anh ra, chỉ chớp mắt là trông thấy cô gái bên Bùi Dương, mắt lập tức trợn lớn, “Ôi là trời em không nhận lầm người chứ! Chị là chị Tiểu Cẩn!”
Bạch Cẩn mỉm cười nói: “Chào Bùi Nguyệt, đã lâu không gặp.”
Căn chung cư này khiến Bạch Cẩn cảm thấy quen thuộc, mười năm trước đến đây, bị hơi thở thư hương nồng đậm ở nơi này hấp dẫn, vì mẹ Bùi Dương là đại gia thư pháp, dạy ở một trường đại học, bố trí trong nhà cũng theo ý bà yêu thích, từng thứ đồ sứ thư hoạ bày tùy ý thể hiện ra phong cách thanh nhã.
Bùi Nguyệt ngồi đối diện bàn trà, đưa một chén trà qua, “Chị Tiểu Cẩn, chúng mình rất là lâu rồi không gặp nữa đó. Chắc tầm mười năm nhỉ?”
Bạch Cẩn nói tiếng cám ơn, cười nói, “Đúng vậy đó, mười năm, vất vả cho em còn nhớ rõ chị, lần đầu khi chị gặp em mới… Mười ba tuổi nhỉ?”
“Đúng vậy ạ,” Bùi Nguyệt cũng cười, “Khi đó chị và anh em cứ học cùng nhau, em muốn chơi cùng chị mà bị anh em đô hộ gắt quá.”
Bùi Dương đặt nắm tay bên miệng “Khục” một tiếng, Bùi Nguyệt nhìn anh mà ranh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-nam-ngoanh-huong-bac/2910823/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.