Editor: Tây An
Bùi Dương đi công tác trở về, lúc anh tới quán sớm tìm Bạch Cẩn, cô đang giúp Hoàn Tử thu dọn đĩa. Nhìn thấy anh tới, Bạch Cẩn mỉm cười: “Sớm vậy? Ăn chưa?”
“Chưa, vừa dậy liền tới tìm em.” Bùi Dương vẫn ngồi ở chỗ gần cửa sổ, khoan thai nhìn cô thu dọn mặt tiền cửa hàng. Lúc này là vừa sáng sớm, trong quán cũng không có gì để ăn, Bạch Cẩn cảm thấy hơi xấu hổ khi để anh đói bụng như thế, thế là vỗ vỗ vai Hoàn Tử, “Chị dẫn anh ấy ra ngoài ăn bữa sáng, các em làm trước đi, hôm nay chắc chị không về, không cần để ý đến chị cứ đóng cửa như thường lệ là được.”
Hoàn Tử cười nói: “Dạ.”
Bạch Cẩn gọi Bùi Dương cùng ra ngoài.
“Vẫn lái xe chứ?” Bùi Dương hỏi.
“Xem anh muốn ăn cái gì đã, nếu không xoi mói thì gần đây có quán ăn sáng, muốn ăn ngon tí thì em có thể dẫn anh quán một quán ăn sáng kiểu Quảng.”
Bùi Dương mỉm cười, “Anh ăn gì cũng được, dẫn em đi đương nhiên phải ăn ngon một tí.”
Bạch Cẩn nói: “Sời, anh cướp thoại của em rồi, được rồi, chúng ta lái xe đi ăn đồ ăn ngon.”
Khi ở trên xe Bùi Dương rất thuận tay giúp cô thắt dây an toàn, Bạch Cẩn cười khẽ một tiếng, “Loại chuyện này tự em cũng làm được, anh không cần chu đáo.”
“Anh biết em rất tài giỏi, nhưng lúc có anh ở đây, thì cứ không kìm được muốn làm gì đó cho em, không thì anh luôn cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-nam-ngoanh-huong-bac/2910814/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.