Editor: Tây An
Vừa vặn đến bài «Bạn bè», một đám người mặc kệ trên tay có Microphone hay không đều gào lên, Bạch Cẩn ăn hạt dưa cảm thấy khát nước, muốn để Bùi Dương đưa trà nhài cho, quay đầu lại thấy anh há mồm tham gia hợp xướng. Anh chú ý thấy ánh mắt của cô, vừa hát vừa chớp mắt với cô.
Bạch Cẩn chưa từng nghe anh hát bao giờ, nhất thời tò mò tiến đến bên miệng muốn nghe anh một tí, bất đắc dĩ trong phòng bao quá ồn ào, tất cả đều là “Những ngày bạn bè cả đời cùng đi đã không còn nữa——”mấy lão đại cầm Microphone còn phá âm, lại gào đến là khí thế ngất trời, Bùi Dương có đang hát hay không Bạch Cẩn cũng không biết.
Hết một bài, cô mới có cơ hội nói với anh.
“Em chưa nghe anh hát bao giờ, muốn khoe không?” Bạch Cẩn giật dây anh, Bùi Dương chỉ mấy người vây quanh trước màn hình, cười nói, “Mặc dù anh cũng muốn hát một bài cho em, nhưng mic bị giữ ở kia, thật sự anh không cướp chúng nó nổi.”
Quách Thần bên cạnh nghe thấy, vỗ đùi Bùi Dương, “Sồi, hotbot muốn hát, ai dám không cho, tao đi dẹp cho!” Nói đoạn dửng dưng chen đến đám ồn ào phía trước: “Nào nào hotboy muốn hầu hát, chúng mày mau đưa mic đây, cô dâu nhà người ta chờ nghe kìa —— “
Mọi người vui cười đưa microphone cho Bùi Dương, anh rất tự nhiên quay đầu hỏi Bạch Cẩn: “Muốn nghe gì?”
Mặt Bạch Cẩn ẩn trong bóng đêm, giọng nói nhu hòa lại rõ ràng truyền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-nam-ngoanh-huong-bac/2910755/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.