Editor: Tây An
Chập tối sắp đóng cửa, nhân viên quán đang yên lặng thu dọn vệ sinh, Hiểu Tĩnh nghiêng mình dựa một bên thoa son môi, buồn bực nhìn cổng chờ bạn trai tới đón, bỗng thoáng thấy một bóng dáng thon dài quen thuộc đi tới, quần áo vẫn cẩn thận tỉ mỉ, còn cẩn thận hơn mấy cô gái bình thường. Hiểu Tĩnh đột nhiên cảm thấy hơi tự ti mặc cảm.
Bùi Dương rõ là cũng trông thấy cô ấy, mỉm cười hỏi, “Chị chủ của mọi người đâu nhỉ?”
Hiểu Tĩnh cẩn thận đứng thẳng, “Bên trong ạ, tôi giúp anh đi gọi chị ấy nhé.” Nói đoạn chạy về sau đi tìm Bạch Cẩn, từ thật xa tiếng Hiểu Tĩnh đã truyền đến, “Bạch Mỹ Nhân ——mỹ nam mặc đồ tây đến kìa—— “
Bạch Cẩn vừa đi vừa nói, “Đừng gào, em lớn tiếng như vậy chị có đang ngủ cũng bị đánh thức.” Bùi Dương đứng ở cửa, anh vừa hay nhìn sang, Bạch Cẩn đang định đi qua, chợt nhớ tới một chuyện, nói với Hoàn Tử, “Đúng rồi, hai ngày trước không phải em nói quán thiếu người làm chuyển hạt cà phê à? Các em có rảnh thì đi in giấy thông báo tuyển dụng dán ở cửa ra vào, tuyển nam là được.”
“Vâng ạ.”
Bùi Dương dẫn cô đến một quán bên bờ sông, là quán bản địa danh tiếng lâu năm, may sao tới không muộn, người vẫn chưa đầy.
Gió đêm phơ phất, sóng nước lấp loáng, Bùi Dương chọn vị trí gần cửa sổ lầu hai, vừa quay đầu là có thể nhìn thấy nước sông chảy xuôi, là vị trí rất phong nhã. Anh rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-nam-ngoanh-huong-bac/2910643/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.