Editor: Tây An
Bạch Cẩn tỉnh lại thì đã là chập tối, màn cửa phòng khách vậy mà đã được kéo lên, tia sáng u ám, cô vừa quay đầu bèn thấy Bùi Dương vẫn chưa đi, ngồi cách đó không xa lẳng lặng gõ laptop. Anh chú ý thấy ánh mắt Bạch Cẩn, cũng xoay đầu lại cười cười với cô: “Tỉnh rồi à em?”
Tư thái tự nhiên như ở nhà mình, khiến Bạch Cẩn giật mình có cảm giác như đây là nhà anh. Gật gật đầu, cô đang muốn rót cốc nước, Bùi Dương thật sự như biết vậy, đưa một chén nước ấm qua.
“Cảm ơn.”
Bùi Dương khép laptop, khẽ đứng lên, nhìn đồng hồ trên tay một cái, “Ừm —— vừa hay là giờ cơm tối.” Trông thấy Bạch Cẩn vẫn còn ngơ ngác ngồi trên ghế sô pha, “Đi nào, ra ngoài ăn.”
“Ơ—— ờ.” Còn chưa kịp phản ứng Bùi Dương bèn kéo cô đi ra ngoài.
Khu vực Bạch Cẩn ở rất phồn hoa, chung quanh không ít quán ăn lớn nhỏ, rất dễ là chọn được một quán không đông.
Quán ăn này rất lãng mạn, dương cầm làm nhạc đệm, hoa hồng trên bàn rực rỡ ướt át, ánh nến xa xăm, người không nhiều, nhưng cũng đều là các cặp đôi.
Bùi Dương đối diện dương dương tự đắc chọn món ăn, Bạch Cẩn bên này đã từ từ lấy lại tinh thần —— từ tối lần trước lúc Bùi Dương muốn cô từ từ cân nhắc Bạch Cẩn đã nghiêm túc đáp anh, đồng thời cũng nói rõ giữa hai người chỉ thích hợp làm bạn. Xem ra anh cũng không có nghe lọt, biến mất nhiều ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-nam-ngoanh-huong-bac/2910634/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.