Editor: Tây An
Đi vào quán bar, âm nhạc trong đó vang động trời, sân nhảy toàn nam nam nữ nữ lung la lung lay, trong cốc đựng các loại rượu đủ màu.
Bạch Cẩn không nhiều bạn bè, bình thường cũng không có cơ hội gì đến mấy nơi như quán bar. Cô không quen ồn ào của nơi này, muốn đổi chỗ khác, lại trông thấy Lộ Kiêu hưng phấn réo bạn khác, chào hỏi khắp nơi.
Một đám nam nam nữ nữ giơ chén rượu vây quanh, cười đùa tí tửng, nhìn Bạch Cẩn chằm chằm cười hì hì hỏi lung tung này kia, Lộ Kiêu đẩy từng người ra, “Khiêm tốn chút đi, không hay đến chỗ này, đừng dọa người ta.”
“Ấy ấy, cậu Lộ còn biết thương người à? Đi, chúng ta đi thôi, đừng ở đây làm bóng đèn nữa.”
Đám bạn chẳng ra gì tan tác như chim muông, vẻ mặt Bạch Cẩn ngượng ngùng cười, Lộ Kiêu trêu đùa trông qua, “Xấu hổ rồi à?”
“Xấu hổ thì không đến nỗi, chỉ là bình thường ở nhà mãi, nên không quen nói cười cùng người khác.”
Lộ Kiêu uống một hớp rượu, nhàn nhã dựa vào quầy bar, ánh mắt lại nghiêng nghiêng nhìn Bạch Cẩn, “Em so với trước kia thì cũng chẳng có thay đổi gì cả.”
Bạch Cẩn mỉm cười, “Mới mấy năm? Có thể thay đổi gì được. Còn anh ấy, vẫn đào hoa như thế.”
“Sồi, có thể nói vậy, xem ra lúc trước em thật sự không để chuyện anh bắt cá hai tay vào lòng, chắc khi đó cũng không coi anh là chuyện nhỉ?” Lộ Kiêu nửa đùa nửa nghiêm túc nói, tay vuốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-nam-ngoanh-huong-bac/2910630/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.