Đáng sợ hơn nữa là mấy ngày trước gặp phải đợt đại loạn của đám lưu dân kia, hơn nữa còn gặp phải thổ phỉ cướp bóc loạn lạc, lương thực của người Mạnh gia cũng đã bị cướp đoạt không còn bao nhiêu. Người Mạnh gia đều có võ công đã bị như vậy, càng đừng nói những người nhà khác trong Mạnh gia thôn thế nào.
"Lão nhân, không tìm được chút gì sao?"
Môi Mạnh lão bà tử run lên.
Mạnh lão gia tử thở dài một tiếng, yên lặng ngồi xuống bên cạnh bà cụ, trừng trắng mắt nhìn hai tôn tử đang ngồi bên cạnh đại nhi tức. Ông cụ không muốn nói ra, vừa rồi trên đường về bọn họ đã gặp phải một nhóm người đang đổi con lấy thức ăn. Chỉ một miếng bánh bột ngô đen sì đã đổi được một tiểu cô nương chỉ mới mấy tháng tuổi.
Ông đã lớn tuổi, đã trả qua nhiều chuyện, năng lực thừa nhận tâm lý mạnh hơi tôn tử, nhị tôn tử thì lại nôn ra ngay lại chỗ.
"Nhị Lang, con bệnh sao?"
Mạnh đại bá nương Phan thị nhìn khuôn mặt tái nhợt của nhi tử, đau lòng hỏi.
Nhị Lang lắc đầu, không trả lời mẫu thân, cảnh tượng gặp phải trên đường quay về vẫn đang quanh quẩn trong tâm trí hắn ta. Dù sau khi được gia gia khuyên nhủ, trong lòng hắn ta đã dễ chịu hơn một chút, nhưng loại cảm giác bất lực khó chịu ấy vẫn dồn nén trong lòng, khiến hắn ta không còn sức lực nói chuyện, chỉ cúi đầu ngơ ngác nhìn ngón chân mình.
Ở lứa của Mạnh Thanh La cũng chỉ có mỗi mình nàng là nữ nhi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-mon-manh-nu-dan-theo-manh-bao-chay-nan/3854036/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.