Chuyển ngữ: Mic
Khí trời chuyển ấm, cây cỏ đâm chồi chim chóc bay lượn, chính là cảnh sắc đẹp nhất trong một năm ở Giang Nam, nhưng triều đình lúc này lại đang thương thảo kế sách dụng binh với nơi đó.
Tranh cãi liên tục nhiều ngày, tiểu hoàng đế phiền chán vô cùng, buổi lên lớp hiện giờ ở trước mặt Văn Tố vẫn là bộ dạng lo lắng tiều tụy như lúc trước.
“Thiếu phó, người cảm thấy chuyện của Giang Nam nên giải quyết như thế nào?”
“Phản thần ngoan cố, ắt phải động binh, đây là điều đương nhiên, hiện giờ có Thanh Hải quốc ngăn cản họa ngoại xâm, bệ hạ không cần lo nhiều, Giang Đông Giang Nam nhất định sẽ về lại tay bệ hạ.”
“Ừm, mong được vậy.” Tiểu hoàng đế lại thở dài một tiếng, uể oải lật quyển sách trước mặt: “Hôm nay học cái gì?”
Văn Tố bật cười: “Bệ hạ, sách của vi thần tri thức có thể không phù hợp, nhưng còn có vi thần dạy người đấy.”
“Hả?” Hoàng đế ngạc nhiên: “Thế người định dạy Trẫm cái gì?”
Văn Tố cung kính hành lễ: “Dạy bệ hạ đạo làm vua.”
Vi quân chi đạo, thủ yếu vi nhân(1).
(1)Đạo làm vua, quan trọng nhất là lòng nhân từ.
Đây là lời của Khổng phu tử, nhưng là đối với bách tính trăm họ, điều Văn Tố dạy hoàng đế, chính là kỹ thuật chu toàn.
Sách lược chu toàn với triều đường, chu toàn với các đại thần.
Chẳng qua những điều này không chỉ là hiểu biết của một mình Văn Tố, rất nhiều điều xuất phát từ quyển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-du-nu-quan/1876719/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.