Chuyển ngữ: Mic
Sùng Đức nguyên niên, mùa xuân.
Tháng giêng vừa qua, khí xuân se lạnh. Chỉ mới sau một trận mưa xuân nhưng đường phố kinh thành lại tựa như được gột rửa, vừa nhìn qua, màu sắc đập vào mắt phảng phất rõ rệt hơn so với trước đó rất nhiều.
Văn Tố một tay ôm túi, một tay níu áo, cật lực hít mũi. Thời tiết này khiến nàng gần như cảm nhiễm phong hàn rồi.
Thực ra nàng mới tới kinh thành không lâu, bởi phụ thân mà trước giờ vẫn luôn nương tựa lẫn nhau năm ngoái đã nhiễm bệnh qua đời, nên nàng tới kinh thành nương nhờ người cô. Chỉ là không ngờ tới cô nàng sớm đã dọn đi, nàng từ Giang Nam đi tới kinh thành mất hơn ba tháng, nhưng lại công cốc một chuyến.
Hiện giờ nàng đang suy nghĩ xem con đường sắp tới phải đi như thế nào.
Không thể trở lại Giang Nam, ruộng đất trong nhà đều đã bị người trong họ chiếm mất, huống hồ hiện giờ Ngô vương tạo phản cũng đã lan rộng tới địa phận Giang Nam. Nhưng ở lại kinh thành cũng khó, không thân không thích, nàng phải sống thế nào đây?
Một cơn gió quét qua, toàn thân Văn Tố run rẩy một hồi. Ngay cả lão thiên gia cũng không tội nghiệp nàng, trời đang đẹp thế mà lại đổ mưa.
Trên người nàng chỉ mặc một kiện áo váy màu trắng, bên trong năm ngoái vốn có lót lớp bông vải, nhưng lại dầm mưa, khí lạnh từ bốn phương tám hướng thâm nhập vào, lý nào còn giữ ấm được nữa? Nàng đội túi lên đầu chạy về phía trước, trước tìm một chỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-du-nu-quan/147379/chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.