Chuyện kết thúc quá đột ngột, chỉ sau đó vài ngày những người dân xãHưng Thịnh, do tò mò muốn đến xem cái xóm Linh Linh mà bấy lâu nay vẫnnghe thiên hạ đồn đại, những kẻ muộn mằn ấy khi đặt chân đến chỗ này đãthấy hoang tàn một bãi đất, vắng bặt không có bóng người. Chỉ có bảy mái tranh xơ xác và phía sau vườn mọc lên bốn nấm mồ mới. Không ai hiểuchuyện gì đã xảy ra và thế là một cuộc bàn tán ầm ào khác lại nổ ra rộnràng khắp cả huyện. Có người quả quyết đã gặp cô Vĩ Kiều ở trong bến xeAn Hoà, tay bế một đứa bé trai và trên cổ tay bé xíu của đứa bé đỏ ỏngấy có một chiếc vòng bằng đá. Có kẻ ngứa miệng hỏi, cô ta đã trả lời đốp chát: "Bùa hộ mệnh đó".
Dân trong xã Hưng Thịnh cũng có ngườicam đoan nhìn thấy chị Lào dẫn đầu cả đoàn người bao gồm bà già trẻ conlên xe đò vào phía trong. Gặp người quen chị ta còn gửi lời chào tạmbiệt và nói: "Chúng tôi đi tìm cậu Ngụ"
Những điều ấy khả dĩ còn tin được , nhưng đến chuyện này thì quá quắt. Có một bà bán quán ở cáichợ xép bên đường quốc lộ, vào một đêm nọ, vì hàng ế nên cố ngồi nén đến khoảng chín mười giờ. Bỗng bà nhìn thấy một tốp người, bà cam đoan làngười bởi vì cũng có đầu phía trên, thân ở giữa, và hai chân phía dưới.Bà lại còn nhìn rõ cả những bộ phận lủng lẳng khác nữa. Không phải người thì sao lại như thế. Nhưng mà, bà lại tự cãi lại, cũng không phải làngười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-dong-den-mot-chan/128828/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.