Sau khi chính thức ôm pho tượng vào người và bế nó đi chôn ở một nơi không ai biết đến, ông Ngang bỗng thấy bồi hồi, bồi hồinhư kiểu lần đầu tiên được biết đến mùi vị của ái tình nơi xác thịt congái. Suốt một đêm đó và rất nhiều đêm sau nữa ông không sao chợp mắtđược. Ban ngày ông ngồi yên trong nhà mắt len lén nhìn trộm tất cả đámvợ con, để ý từng lời nói bâng quơ, theo dõi từng bước đi vô tình củahọ. Đêm xuống ông nằm thao thức lắng nghe. Bất cứ một tiếng động nào dùnhỏ dù to cũng làm ông giật mình ngồi vọt dậy. Khi vắng vẻ không có aithì ông nằm ngửa lên giường cất tiếng hát. Đương nhiên lúc ấy ở túp lềucuối cùng của xóm, chàng con trai mù của bà Lục vẫn đang thổi sáo. Tiếng sáo trong veo, còn tiếng hát của ông thì đục. Tiếng sáo chải chuốt, còn tiếng hát thì thô tháp khàn khàn. Tiếng sao ngân lên hạ xuống ai oánnão nề còn bài hát của ông cứ ngang phè phè, đôi lúc bị ngắt bởi tiếngho và khạc nhổ. Tuy vậy, nếu ai đó đứng cách xa xa xóm Linh Linh mộtchút thì vẫn có quyền nghĩ rằng, ở đây đang có buổi tập văn nghệ. Mộtngười hát, một người thổi nhạc đệm theo. Cuộc sống mới vui làm sao.
Cuộc sống chẳng kéo được dài. Cái tin tìm thấy pho tượng đồng đen bắtđầu loang ra từ đám thợ xây, truyền qua lũ trẻ con của xóm, rồi sau đóđến tai các bà mẹ. Cuối cùng nó được thông báo thì thào vào tai nhữngông chủ vừa con vừa rể của xóm. Như một luồng gió xoáy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-dong-den-mot-chan/128826/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.