Vệ đại tiểu thư hắc hóa
Lần đầu tiên Liễu Trì nhìn thấy Vệ Vân Nhiễm uy nghiêm, mặt không cảm xúc, hoặc nên nói, là không có một chút tình cảm nào, trong bụng không khỏi chán ghét, kháng cự chiếm toàn bộ tư tưởng của nàng.
“Ta là người phương nào? Tại sao phải nói với ngươi? Ngươi muốn gϊếŧ liền gϊếŧ, ta không có gì để nói!”
Hất ngang cằm, không chút sợ hãi trước ánh mắt Vệ đại tiểu thư.
“Người chết dưới tay ta có rất nhiều, muội tức ngươi là người nào? Hừ, nếu không phải bây giờ ta đang bị thương, cũng không ngại lấy thêm cái mạng của ngươi!”
Liễu cô nương là quật cường, nàng không sợ chết, cho nên, nàng càng không sợ Vệ Vân Nhiễm.
Sinh tử với nàng mà nói, đã không hề gì.
Bắt đầu từ ngày người thân ruột thịt của nàng đều bị hại chết, dù nàng còn sống, thì cũng đã như chết.
Dù sống, bất quá cũng chỉ là cái xác biết đi, hôm nay, nếu quả thật chết, đó mới là giải thoát đi?!
Hai mắt Vệ Vân Nhiễm toát ra lửa, nếu ánh mắt có thể gϊếŧ người, Liễu Trì phỏng chừng đã bị bắn thành cái rổ rồi.
Ta trăm cay nghìn đắng cứu lại ngươi, ngươi không cảm kích thì thôi, còn một bộ kẻ thù gϊếŧ mẹ, chẳng lẽ ta mắc nợ ngươi?
Vệ đại tiểu thư tự vấn có nợ trời nợ đất, cũng sẽ không nợ nữ tử hung dữ trước mặt này.
Huống hồ, nếu phải thiếu, cũng là nàng ta thiếu ta!
Nàng ta đã phụ lòng tín nhiệm của muội muội, còn muốn hại muội tức, bất luận điểm nào cũng không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-cong-con-khong-ngoan-ngoan-nam-xuong-cho-ta/940841/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.