Bị thương
Lần gặp gỡ này Tịch Phi Nghiêu có thể nói là nằm cũng bị trúng thương, làm một vai chính chuyển kiếp, xém chút bị gián điệp cổ đại treo ngược, suy nghĩ thì thật có chút mất thể diện.
Thời điểm Vệ Linh Tê đưa Tịch đại chủ tịch đến y quán, lại hù dọa đến đại phu, nửa thân người nàng đều là máu, mềm mại như tơ, mặt trắng như giấy. Mũi tên trên bả vai trái không cắm vào xương vai, nhưng chỉ cần hơi vừa đụng vào thôi, là đã làm cho người nửa tỉnh nửa mê liền không nhịn được rên lên, Vệ Linh Tê nhìn mà không cầm được lòng, tâm tình rút kiếm gϊếŧ người đều có.
Thật may đưa tới sớm, bằng không, đến thần tiên cũng không có cách xoay chuyển trời đất.
Vệ Linh Tê nhìn nương tử nhà mình gặp phải nỗi khổ đau đớn này, thật sự hận chết bản thân, rõ ràng đi cùng nương tử, nàng làm tướng công lại không bảo vệ tốt cho nương tử thật sự quá vô dụng!
Không bảo vệ tốt nương tử, ngay cả hung thủ cũng không bắt được, Vệ Linh Tê, mày sống còn ý nghĩa gì?
Trong lòng hết sức như đưa đám, nắm tay Tịch Phi Nghiêu đang ngủ mê man, nước mắt từng giọt từng giọt nhỏ xuống mu bàn tay Tịch Phi Nghiêu.
“Nương tử ——”
Như có ngàn vạn lời muốn nói, nhưng vừa đến khóe miệng, lại biến thành hai chữ ‘nương tử’.
Tịch Phi Nghiêu vừa cảm giác đã ngủ một giấc rất sâu, suốt ba ngày ba đêm mới yếu ớt tỉnh lại.
Thân thể nàng tương đối yếu, không so được với nữ tử tập võ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-cong-con-khong-ngoan-ngoan-nam-xuong-cho-ta/940830/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.