Màn đêm bao phủ khắp căn phòng, im ắng tới đáng sợ, tiếng đồng hồ tích tắc càng nghe càng thấy trống trải, ngoài trời tuyết vẫn như trước lẳng lặng rơi xuống, giờ thì mưa cũng đã bắt đầu rơi, quyện vào cùng những bông tuyết, mang cái lạnh lẽo vô vùng bao trùm lên thành phố này.
Mưa tuyết phủ lên bề mặt cây lá, làm cho chúng phải cụp xuống đón nhận cái lạnh buốt trong đêm đen trống vắng.
Căn phòng u tối, không ánh sáng, không hơi ấm, chỉ có bóng dáng người con gái cô đơn ngồi bên cửa kính nhìn ánh đèn ngoài kia hắt vào, nhìn tuyết rơi ngày một dày, nhìn vào vết thương bị ai đó xé toạc ra, tan nát...
Cô co hai chân lên, ôm chặt, chống cằm lên đầu gối.
Đôi mắt vô hồn nhìn về nơi không định, giọt nước mắt trên mi chưa kịp khô đã rơi xuống, xót xa lan tràn khắp ngóc ngách của căn phòng.
Lại nhớ đến gương mặt ấy, đôi mắt lạnh lùng và sự xa cách ấy, nước mắt lại thi nhau rơi xuống đem đau thương xé toạc ra, tâm trí giờ như rỗng tuếch chỉ có trái tim đang quặn lên từng hồi.
Cô ghét bản thân mình, đã bao năm rồi mà vẫn còn bi lụy thế này, đã bao năm rồi mà vẫn còn hèn nhát, vẫn chỉ dám khóc khi một mình, vẫn không dám chủ động hay thẳng thắn. Cô ghét bản thân vô cùng.
Nhìn cô gái ôm mình trong đêm tối lạnh lẽo đang nấc lên từng cơn, màn đêm cũng thầm thương xót. Trách sao số phận lại bắt cô sống thật với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuoi-tre-tuoi-dep-chung-ta-tung-di-qua/2543730/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.