Phong Uyên quay lại nhìn Thiên Mệnh Văn Thư trong Trường Thu cung, im lặng không nói gì.
Lẽ nào khi Kiếm Ngô lịch kiếp đã trải qua kiếp nạn gì? Nhiều năm như vậy đã qua đi, chỉ sợ hắn có nhớ lại thì cũng đã bỏ lỡ quá nhiều.
Tiên quân sau khi kịch kiếp trở về đều phải đi qua Vong Trần lôi trận, nếu có thể hoàn toàn quên đi thì tốt, nhưng nếu giống như hôm nay, toàn bộ đều nhớ lại, chỉ sợ lại thêm một cái khúc mắc.
Sau lịch kiếp trở về có nên dùng biện pháp khác để tiêu trừ oán hận của tiên nhân không? Phong Uyên ngồi xuống trước trường án, ngón tay nhẹ gõ, hắn có chút ý tưởng, nhưng còn phải đợi hôm khác cùng Kiếm Ngô bàn bạc cẩn thận.
Bất quá, lâu như vậy rồi, sao Tinh Như còn chưa quay lại.
Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua bên ngoài, kết quả thấy Mộng Xu còn đứng trước Thiên Mệnh Văn Thư, ngây người không biết đang nhìn gì, hắn theo bản năng hỏi: "Sao ngươi còn ở đây?"
Mộng Xu: "..."
Hắn quay đầu nhìn Phong Uyên, giật giật môi, rất muốn hỏi một câu, Phong Uyên, ngươi có phải sống lỗi quá rồi không?
Cuối cùng Mộng Xu chỉ lắc đầu, ngẫm lại vẫn là thôi đi, sau đó quay người, nắm chặt tinh quang trong tay, trở về Nguyên Minh cung.
Trong Thiên Đào Viên, gió mạnh thổi qua, hoa đào lả tả rơi xuống, trải trên mặt đất như một tầng thảm mỏng. Nhóm Tống Chu nghe Tinh Như sắp đại hôn cùng Phong Uyên, trực tiếp phát ngốc tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuoc-dang-tien/2714637/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.