[1] Trích trong bài từ theo điệu Mãn giang hồng, nhan đề Nhớ Tử Do của Tô Thức đời Tống. (ND)
A Hành chăm chú nhìn y, cảm thấy con người này khác hẳn nam tử cùng mìnhuống rượu chuyện trò đêm trước. Thiếu Hạo đêm qua hệt như kẻ hiệp kháchngang tàng, ngẫu nhiên gặp gỡ bên bờ dương liễu, có thể cùng chuốc chén, nói cười, thù tạc, nhưng sáng nay, dưới ánh mặt trời, y lại giống bậcvương giả cô đơn sải bước trên con đường trước điện, đầy ẩn nhẫn, lạnhlùng và thâm trầm.
Thấm thoắt lại đã tới tiệc Bàn Đào. Lầnnày, Hiên Viên tộc cử vương tử Thương Lâm, Thần Nông tộc cử vương cơ Vân Tang, Cao Tân tộc cử vương tử Yến Long tới dự.
Sau khi lên núi, theo lời Viêm Đế căn dặn, Vân Tang giao hết mọi việc giao tế đối đãicho Xi Vưu còn bản thân tha hồ thảnh thơi tản bộ, vô tình, nàng lại đitới Ao Đột quán.
Thấy Hiên Viên Bạt đang ngồi bên hồ ngẩn mặtnhìn trời, Vân Tang hết sức kinh ngạc, bèn đến gần “hù” một tiếng khiếnHiên Viên Bạt giật nảy mình.
“Sao muội lại lên Ngọc sơn này? Ta đâu có nghe nói muội tới dự yến!”
“Nói ra thì dài lắm, sáu mươi năm trước, sau khi tan tiệc Bàn Đào muội đã bị Vương Mẫu giữ lại đây, chưa hề xuống núi.”
Vân Tang sững người rồi sực hiểu ra, “Muội chính là tên trộm bị Vương Mẫu giam cầm ư?”
Hiên Viên Bạt bĩu môi gật đầu. Vân Tang liền ngồi xuống cạnh Hiên Viên Bạthỏi chuyện, “Ta không tin muội lại tham mấy món thần binh lợi khí củaNgọc sơn đâu, thế rốt cuộc là sao?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-the-uoc/57846/quyen-1-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.