“Từ khi gặp gỡ tới nay, ngươi hết theo lại đuổi, luôn miệng thề thốt chỉ cần trong mắt ta có ngươi, ngươi cam lòng máu nhuộm thẫm áo, chỉ cầntrong lòng ta có ngươi, ngươi cam lòng tưới máu đẫm đồng hoang. Trongmắt ta có ngươi, trong lòng ta có ngươi rồi đó, nhưng trong mắt ngươi,trong lòng ngươi đã bao giờ thật sự có ta chưa? Ta nói ngươi hay, kể từbây giờ hai ta đoạn tuyệt ân tình, ta sẽ quên tất cả mọi chuyện vềngươi, nếu trong mắt ta còn bóng hình ngươi, ta sẽ móc mắt mình ra, nếutrong lòng ta còn nghĩ tới ngươi, ta sẽ bóp nát trái tim mình!”
Sáng hôm sau, A Hành tỉnh dậy trong vòng tay Xi Vưu.
Nàng khẽ nói: “Đại ca đang loanh quanh gần Ngu uyên đợi ta, ta phải đi đây.”
Xi Vưu cảm thán: “Vậy là đã ba ngày rồi.” Thời gian trôi qua thực quá nhanh.
A Hành ôm chặt lấy Xi Vưu, quyến luyến chẳng rời.
Hai người quấn quýt hồi lâu, mãi tới khi Tiêu Dao từ trên không đáp xuống,xẹt qua cửa sổ rồi lại bay vút lên trời, như thúc giục bọn họ lên đường.
Xi Vưu hôn lên trán A Hành rồi trở dậy mặc áo.
Thấy sắp phải chia tay, A Hành vội nói rõ ràng mọi chuyện, “Ta gả cho Thiếu Hạo chỉ là vì…”
Xi Vưu vừa mặc lại đồ vừa đáp: “Ta chẳng quan tâm nàng đã thành hôn haychưa, vấn đề giữa hai ta không phải là Thiếu Hạo.” Đoạn hắn ngoảnh lạinhìn nàng, “Mọi chuyện đều do nàng quyết định mà thôi, ta chỉ muốn nơinày của nàng!” Hắn đặt tay lên ngực A
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-the-uoc/2192523/quyen-1-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.